[DM] NĐNTSH – chương 15;16

 

..

Chương 15: Thế vận hội Olympic.

Khi chúng tôi đến, người Đông Thạch rất nhiệt liệt hoang nghênh còn cử ra một vị trưởng lão đón tiếp nồng hậu, chúng tôi được trưởng lão dẫn đi thăm trước các nơi sẽ diễn ra các phần trong ngày Hội, chúng tôi đến cũng được xem như là trễ rồi, vì có bộ lạc đã đến sớm hơn chúng tôi hai ngày, trưởng lão đưa chúng tôi đến nơi nghĩ rồi cũng nhanh chóng ly khai, mọi người lại bận rộn thu xếp đồ đạc này nọ, chuẩn bị đàng hoàn các thứ để có được một ngày Hội hoàn hảo.

Tôi nhân dịp rảnh rỗi lại hỏi thăm mọi người một chút về các luật lệ và tình hình của ngày Hội, bọn họ cho tôi biết thường thì Hội sẽ tổ chức liên tục trong ba ngày, ngày đầu tiên chính là ngày Trao Đổi, ngày mà các làng đem bàn ra những món hàng họ đã vất vả đem đến từ làng của mình, mọi người có thể trao đổi cho nhau những thứ họ cần, hoặc cũng có thể là dịp mà họ thưởng lãm những bảo vật của các làng, xem có đúng là nó hiếm lạ hay không, bởi vì vào cuối ngày trao đổi, các làng sẽ cùng nhau bình chọn ra mười món bảo vật được xem là quý giá nhất.

Ngày thứ hai là ngày thi săn bắn, chiến binh các làng đều có thể tham gia với số lượng không hạn chế, cũng chẳng có yêu cầu đặc biệt bắt buột nào. Có chăng, chỉ duy nhất một điều kiện, các chiến binh tham gia phải cam đoan rằng đây là một cuộc thi cá nhân, mà không phải là một cuộc thi tập thể, đoàn thể nào.

Quy tắc lần đấu này đại loại là lúc hừng đông tất cả các chiến binh tham gia tập trung tại cửa Nam của Đông Thạch, mặt trời vừa lên là lúc trận đấu bắt đầu, người nào không đến thì xem như bỏ cuộc, không tính kết thúc có bắt được thú hay không, bình minh trước lúc mặt trời xuống núi thì trở lại, về không kịp cũng tính là thua cuộc.

Sau đó các trưởng lão chọn ra mười chiến binh giỏi nhất, tiêu chuẩn dựa trên các con thú chiến binh đem về có khó bắt hay không, lúc bắt cần đòi hỏi kỹ thuật điêu luyện như thế nào mà định ra. Mười chiến binh đó sẽ được công nhận là “Thập đại thợ săn” của lần Hội này.

Ngày thứ ba là ngày giao lưu, các chiến binh khã dĩ chọn một đối tượng nào đó mà họ tâm đắc, có thể giao lưu trao đổi hoặc thi đấu tỉ thí. Kết thúc ngày giao lưu, các chiến binh có thể cấp cho người nào mình kính phục hoặc chịu thua tấm thẻ nhận thua, đồng dạng với ngày săn bắn mười người nhận được nhiều thẻ nhất sẽ được ghi danh vào danh sách “Thập đại chiến binh”.

Sau khi Hội kết thúc, các bộ lạc cũng không về ngay mà các trưởng lão sẽ hội họp một ngày, dựa vào kết quả của các ngày Hội, xem bộ lạc nào đạt được nhiều thành tích nhất trong ba ngày làm một cái tổng kết để bầu chọn “chủ nhà” của ngày Hội sau. Khi quyết định được “chủ nhà” chính thức của ngày Hội sau thì ngày Hội mới thực sự kết thúc, lúc này các bộ lạc mới lục tục kéo nhau ly khai.

Sau khi nghe được những điều này… tôi cảm thấy việc này phi thường có ý nghĩa nha~! Không kể cái chuyện họ là bộ lạc nguyên thủy thì cái ngày Hội này có khác gì thế vận hội Olympic đâu? Trừ cái ngày trao đổi hàng hóa linh tinh kia thôi, hai ngày còn lại thì đều y sì (*).

(*) Thế vận hội Olympic cổ đại:

Tái cẩn thận suy nghĩ thì rõ ràng hiểu được cách mà họ làm thật sự rất thông minh, nói cho cùng thì mọi người đều có lợi, có lợi ích khắc sẽ có phân tranh, ngày trao đổi với ngày săn bắn có thể cho họ thấy được sự chênh lệch về kỹ thuật, sinh hoạt sản xuất từ đó rút kinh nghiệm và phát triển. Theo đó, thì ngày giao lưu là ngày chức tỏ tài lực về vũ trang cho các bộ lạc khác, cũng để phô bày cũng để so sánh thực lực chính mình với đại đa số.

Hỏi thăm tình hình chính xong tôi hướng người nọ nói lời cám ơn, hắn bảo không có gì rồi vội vàng quay trở lại công việc của mình. Tôi lại lúc lắc quan sát mọi người xung quanh,  nghĩ nghĩ muốn tìm Tín, ở đây hoàn cảnh xa lạ làm tôi có chút bất an, tuy rằng cũng có người của bộ lạc mình nhưng tôi cũng đâu thân thuộc lắm, thấy hắn ở bên chung quy vẫn có điểm an toàn hơn.
(Phải nói chen vào chứ, ta thấy ngươi quả là quá rảnh rỗi = =!)

Ngó nghiêm trái phải một hồi, cuối cùng lúc tôi tìm được thì thấy hắn đang dựa vào xe đẩy dùng một tấm da thú đang lau chùi, tu dưỡng mấy cái mũi tên kim loại. Tôi đi lại cũng tìm tìm một tấm da rồi học động tác của hắn mà làm theo, cẩn cẩn dực dực tỉ mỉ tu dưỡng mấy cái mũi tên này.

Tôi hiểu rằng tại thế giới này, mấy cái mũi tên kim loại thực sự rất hiếm có, dù sao với kỹ thuật sản xuất hiện tại, mọi người không có khả năng khai thác những mỏ quặng kim loại chôn sâu dưới lòng đất, có chăng cũng chỉ là những mảnh quặng kim loại thô hoặc những cái nằm lộ trên mặt đất mà thôi. Sau khi thu thập về họ phải nung khô, để làm lộ phần kim loại bên trong rồi mới dùng chúng chế tác thành những nhu yếu phẩm cần thiết. Mỗi một sản phẩm kim loại được làm ra đều tiêu hao không ích công sức cùng tâm huyết của mọi người, cho nên vô luận là ai nếu sở hữu được cũng đều cẩn thận chăm sóc chúng.

Những mũi tên trong tay Tín lúc này là lễ vật thành niên của hắn, Nham đã phải dùng ba năm trời để tìm kiếm mà chế tác thành, Tín phi thường trân trọng và bảo vệ chúng nó, mỗi ngày đều cẩn thận tu dưỡng vài lần. Mà chúng được sử dụng ít nhất cũng bốn, năm năm rồi, thế nhưng chúng hầu như rất mới, không tìm được một điểm rỉ sét nào, chúng vẫn kiên cường với thời gian, vẫn như cũ ngân quang long lánh, nhuệ khí bức người.

Tu dưỡng xong mấy mũi tên, tôi cùng Tín đi ăn cơm chiều, ăn xong thì mọi người cũng hè nhau tranh thủ ngủ nghĩ, mà cũng tôi cũng thế qua ba ngày lăn lộn trên đường thực sự khiến tôi mệt gần chết, phải tranh thủ ngủ bù dưỡng sức cho ngày Hội ngày mai chứ.

 

Chương 16: Ngày trao đổi.

Sáng ngày thứ hai tôi bị một đống âm thanh hỗn tạp ầm ĩ làm bật tỉnh, mở mắt ngóc đầu dậy nhìn quanh bốn phía, nguyên đoàn ai cũng đã dậy, ai cũng đều bận rộn với công việc của mình, nấu thức ăn có, kiểm kê hàng hóa cũng có, riêng ủ tại trong ổ thì đích thị chỉ có mình tôi.

Mặt bất chợt đỏ bừng, nóng gay, trừng mắt liếc xéo cái gã đang cười hề hề bên cạnh, thật là… dù gì dậy rồi thì cũng phải gọi tôi một tiếng chứ, hại tôi lớn như vậy rồi còn xấu mặt như thế. Tín bị tôi trừng có chút bất đắc dĩ không rõ tại sao, hướng cái bản mặt đầy dấu chẩm hỏi về phía tôi, tôi chẳng lẽ phải giải thích vì sao ư, đành lắc đầu nhìn về chỗ khác không thèm để ý hắn.

Tín suy nghĩ nửa ngày cũng chẳng rõ tôi nổi cáo vì sao, thẳng thắng không thèm nghĩ nữa, bê thức ăn sáng đến dục tôi ăn nhanh rồi cùng hắn dạo chợ.

Bữa sáng loáng hai ba cái đã xong, Tín mang tôi hướng chợ mà đến, nơi Đông Thạch chuẩn bị cho ngày trao đổi là một khoảng sân rất rộng nằm ngay trung tâm, mọi người dựa theo phương thức ai tới trước thì có vị trí tốt, rồi tự động chuẩn bị bày biện hàng hóa muốn đổi.

Tôi với Tín tới nơi thì cũng có chút muộn, lúc này trên khoảng sân rộng đã tấp nập người qua lại, xem nóng hừng hực khí người. So ra cũng chẳng kém trung tâm bách hóa của thế kỷ XXI là bao, mà may là bộ lạc không phân công bọn tôi nhiệm vụ chiếm chỗ, chứ nếu không bây giờ tôi mới mò ra đương nhiên là chẳng còn chỗ nào mà đứng.

Tôi được Tín kéo đi, xuyên lách qua từng đám người, thỉnh thoảng ghé vào một hai quầy hút mắt làm tôi ngạc nhiên quá trời, nhích một chút thì phải dừng lại ngó một hồi mới chịu đi, tôi chỉ hận là không mọc thêm được hai con mắt nửa.

Nhìn đông ngó tây một hồi khiến tôi hiểu rằng mình còn quá xem thường mọi người nơi đây, chỉ nhìn mấy thứ mà họ bày ra và cách họ trao đổi cho nhau thì cũng thấy được văn minh hiện tại của họ so với chữ Nguyên Thủy thật ra vượt bật rất nhiều. Trong chợ hầu như không thiếu  thứ gì, ăn có, mặc có, thứ trên trời có, thứ dưới đất có, thứ chìm dưới biển cũng đương nhiên là có nốt.

Tôi trông thấy một quầy bày những viên ngọc trai, chúng được đặt đầy vung trong hai hộp gỗ tinh xảo, gần như là muốn tràn ra ngoài. Mỗi viên ngọc to cỡ một đầu móng tay, nhạt nhàn một màu trắng tinh khiết mền mại, vừa nhìn vào là biết ngay là hàng tốt. Nếu là đang ở hiện đại khả dĩ chúng sẽ được nằm trong những tiệm kim hoàn trang sức hàng đầu rồi.

Cạnh hai hộp ngọc trai ấy họ còn bày thêm rất nhiều cá khô phơi sương, mấy con cá khô cũng không phải quá to, làm từ một loài cá tên là cá Đũa (*), không lớn lắm tầm tầm một ngón tay dài hơn xíu nhưng lại rất được hoan nghênh, bày ra không bao lâu liền bị mọi người tranh nhau trao đổi hết.

(*) Cá Đũa = Khoái Tử (筷子) QT đại thúc dịch là chiếc đũa , nên bạn dịch ra luôn là cá đũa, mà GG ca ca hình nó cũng ná ná chiếc đũa.

Tín thấy tôi có phần chú ý quá vào cái quầy kia liền giải thích: “Bên đó là quầy của Đại Hồng bộ lạc, hai bên địa phận của bộ lạc ấy giáp hai hồ lớn nên bên họ có thừa rất nhiều hải sản với ngọc trai. Em xem mấy con cá khô đấy là làm từ cá đũa đấy, loại cá này thịt mền, mùi vị cũng dễ ăn nên rất được mọi người chào đón, chỉ là lượng sinh sản của chúng không mạnh, không đến mùa thì khó lòng mà bắt được chúng. Nhưng có Đại Hồng bộ lạc thì khác, hàng năm cách bốn năm

tháng, đám cá đũa này sẽ tập trung ở hai bờ hồ của bộ lạc quy tụ lại để đẻ trứng, nên họ hàng năm đều có khoảng thời gian đánh bắt được cá đũa sản lượng lớn, ăn không hết thì đem phơi làm cá khô, đợi đến ngày Hội thì đem trao đổi, hàng năm đều đem lại cho họ rất nhiều nhu yếu phẩm cần thiết mà họ không có.”

Tôi nghe hắn nói thế liền lấy làm hứng thú hỏi tiếp: “Thế anh không đổi về sao?”

Tín nhìn tôi cười nói: “Các trưỡng lão mình đã bàn bạc trao đổi vào bên họ hết rồi, lúc về sẽ chia ra phân phát cho các gia đình, hàng năm đều như vậy những ai tham gia ngày Hội đều có phần.”

Tôi hiểu rõ gật gật đầu, nguyên lai là có phúc lợi nha.

Tín lại tiếp tục kéo tôi đi xuyên qua đám người, hắn nói muốn qua bên kia, quầy của Na Đô bộ lạc nhìn xem có tìm được món gì hắn có thể làm vũ khí không. Na Đô bộ lạc cách bộ lạc của chúng tôi không xa lắm, chuyên khai thác và chế tác các loại sản phẩm kim loại, đại bộ phận hàng kim loại lưu thông trong Thị Tộc bảy phần đều có xuất xứ từ đây và đó cũng là bộ lạc mà Nham đã nhờ cậy làm mấy cái mũi tên kim loại mừng lễ trưởng thành của hắn. Đáng tiếc một điều là chúng tôi vận khí không tốt lắm, nhìn ngó một hồi Tín cũng không tìm được cái gì ưng mắt, hắn có chút thất vọng mà kéo tôi ly khai quầy hàng.

Chúng tôi lại tiếp tục cùng nhau đi sâu xuống phía, nằm gần đoạn đầu là quầy hàng của Đông Thạch, quầy của bọn họ cũng rất đặc biệt không phải thức ăn hay đồ dùng hằng ngày mà là các loại động vật chăn nuôi. Nhỏ nhỏ thì có gà vịt, ngang ngỗng, chó mèo. Lớn lớn thì có heo bò, trâu ngựa…, nói chung mà muốn con gì đến quầy bọn họ đều có thể tìm được, tôi cũng thật sự lấy làm kinh ngạc lắm, thật không ngờ ở đây cũng có thể thấy được bọn nó.

Tín lại thấy cái bộ dáng không thể tin được của tôi, cười cười giải thích tiếp: “ở Đông Thạch người ta lấy chăn nuôi gia súc, gia cầm làm công việc chính, sở trường giỏi nhất của bọn họ là thuần dưỡng động vật, ở ngày Hội  năm trước một trong “ Thập đại bảo vật” thì có con Hắc đại thần khuyển của họ. Em xem, có một con đang nằm ngay cái cột kia ấy, loài này chúng đặc biệt rất thông minh, không chỉ có thể một mình săn bắn mà không ít lần đã cứu mạng các chủ nhận của mình.”

Tôi nhìn theo hướng tay mà Tín chỉ, quả nhiên nhìn thấy được ngay cọc gỗ một con chó bự màu đen đang nằm nhắm mắt, vì nó đang nằm nên tôi cũng thể xác định được hình dáng của chúng thế nào, nhưng non chừng hình thể đó thì không nhỏ nhắn chút nào đâu, nó thật sự làm cho tôi có chút sợ hãi nha~ tương đương một con nghé chứ chẳng chơi… chậc…chậc … nếu để con đó làm cho một ngụm thật không biết đặc sắc cỡ nào đâu.

Mà quầy hàng của Đông Thạch chẳng biết vì cái gì mà có một đám người vây quanh, tôi hiếu kỳ kéo Tín qua xem náo nhiệt, qua rồi mới biết nguyên lai Đông Thạch đang cùng người của bộ lạc khác trao đổi dê chó, đại bộ phận thì đã đổi xong rồi chỉ còn lại hai người hai chó cứ kì kèo mãi chưa thống nhất. Bên trao thì bảo đây là giống chó thần khuyển, con Hắc đại thần khuyển nằm trong “Thập đại bảo vật” năm ngoái là phụ thân của chúng nó, có được chúng thì lúc săn thú như có thêm trợ thủ đắc lực, nếu giá không tương đồng thì hắn không đổi. Bên kia thì đương nhiên muốn ôm chó về rồi, nhưng cực chẳng đành hắn không tìm thấy thứ gì có thể làm chủ nhân hai con cún ấy thỏa mãn hiệp định.

Tôi nhìn hai chú nhóc con mà mắt gần như muốn phát sáng, từ nhỏ tôi đã có tật là không cưỡng lại được mấy thứ dễ thương rồi, ở nhà cũng tha không ít về nào chó nào gấu bông. Mà hồi trước tôi cũng có nuôi một con chó, cũng chẳng phải loại đặc biệt gì, chó cỏ phổ thông bình thường thôi, nhưng với tôi nó tồn tại như một người thân đặc biệt, tôi rất thích nó nên cũng chăm nó kỹ lắm, có đôi khi ông nội lại còn đối kị hờn dỗi, mắng tôi chăm chó còn hơn chăm người a~ tôi cũng không biện pháp, chỉ vì thích quá thôi. Hiện tại thấy hai chú nhóc này, khiến lòng tôi lây động không nhẹ, muốn lập tức cấp đem về nhà nuôi ngay, nhưng đứng ngớ người cả buổi tôi mới phát hiện ra trong cái nhân sinh bưu hãn của tôi hiện tại, không có gì vắt lưng để đổi với người ta a~

Đang trong đau thương ngó lại thì thấy Tín đã đến nói chuyện với người chủ lúc nào không hay, hắn muốn dùng tấm da mãnh hổ để đổi về hai con nhóc con đó. Tôi mới giật mình vội vàng tìm cớ thoái thác, muốn hắn đổi lại ngay, Tín đem theo tấm da đó để đổi về vũ khí hắn cần, bây giờ đem đổi chó  thì vũ khí hắn tính làm sao đây? Tín cũng không để ý lời tôi nói, cười cười đem hai chú nhóc đặt vào lòng tôi rồi xoay người kéo tôi đi tiếp, ôm theo hai chú nhóc tò tò theo sau hắn, lòng tôi hạ quyết tâm lúc về nhất định làm gì đó đền bù cho hắn.

 

……………

P/s: Ta phát hiện Tín càng lúc càng lắm lời a~ :”3


One thought on “[DM] NĐNTSH – chương 15;16

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s