Latest Entries »

NGÃ ĐÍCH NGUYÊN THỦY SINH HOẠT

_我的原始生活_

[CUỘC SỐNG NGUYÊN THỦY CỦA TÔI]

Tác giả: Nam Qua Giáp Tâm [南瓜夹心]
Biên tập: Ryan06 [安]

Thể loại: xuyên qua, dị giới, chủng điềm, ấm áp, HE.

.

.

Chương 13: Trên đường.

Tưởng tượng so thực tế luôn khác xa nhau, tôi hiện tại thực sự sâu sắc cảm nhận hàm ý của câu nói đó a~! Vốn nghĩ bản thân mình đã chuẩn bị tâm lý tốt với chuyện cực khổ, trên đường cẩn thận hảo hảo tự chiếu cố tốt chính mình, hẳn chắc sẽ không xảy ra chuyện gì. Chính là vừa xuất phát được hai tiếng đồng hồ tôi đã phát hiện rằng, mình rõ ràng là quá ngây thơ mà, tôi đã đánh giá quá cao khả năng của mình mất rồi.

Tôi vì cái gì mà nói như vậy a~, bà con cô bác thỉnh đừng nóng vội, bây giờ tôi sẽ kể lại tình trạng của mình hiện tại đây.

Tôi hiện tại đang cõng trên lưng một cuộn hành lý, vì sao gọi là cuộn, vì nó được cấu tạo bởi đệm rơm, da đệm giường, chăn da, …  tất cả cuốn thành một bó cuối cùng bên trong còn là lương thực 3 ngày của tôi. Cuộn hành lý ngắm cao chừng 1m2 chứ chẳng ít, sức nặng đại khái trái phải cũng tầm 15kg, ngoài ra trên người tôi còn đeo theo một cái túi da, bên trong chứa rượu, đúng a chính là rượu (*) mà không phải nước đâu. Bởi vì với thời tiết như thế này nước có thể vì nhiệt độ thấp mà đông đá xừ rồi đương nhiên là không thể dùng được, rượu thì ở điểm này khó hơn chút, ngoài ra nó giúp gia tăng việc tuần hoàn máu, uống vào cũng làm ấm người hơn. Hơn nữa Tín dặn thêm khi ngừng chân nghỉ ở trạm trên đường sẽ có nước ấm để uống, nên túi rượu tùy thân của tôi cũng không lớn lắm, chỉ chứa một lượng đủ cho chính bản thân tôi dùng trong ba ngày thôi.

(*)Nhiệt độ đóng băng của rượu bình thường ( dung dịch gồm có nước và rượu Etylic) là -114,3°C

Mà bởi vì phải đi nhanh nên mọi người có đều cũng ăn mặc khá mỏng manh nhẹ nhành, bên trong là áo tang (*), bên ngoài là một lớp da thú. Tôi có điều sợ lãnh hơn nên chồng thêm một lớp da thú nữa.

(*)Áo tang có thể là loại áo mặc lót bên trong hoặc loại nhẹ nhành, đơn giản. Điều thú vị là khi tớ kiếm hình của loại áo được goi là tang này thì Google ca ca cho ra toàn ảnh mấy em xinh tươi ưỡng ẹo trong bộ Bikini, thật là làm trái tim nhỏ bé của tớ bị tổn thương mà. :”> 

Bà con có thể tự tưởng tượng bộ dáng lúc này của tôi xem, trên người nặng trịch mấy lớp áo, trên lưng là hơn 30kg hành lý, thắt lưng lại khóa thêm một túi rượu, tôi một thân ăn bận như thế đấy cùng mọi người vượt qua một cánh đồng tuyết trắng xóa.

Đúng vậy, mọi người không nghe sai, chính là một cánh đồng tuyết đó. Tôi vốn nghĩ rằng ở đây ngay cả khi không có đường trán nhựa đi chăng nữa thì từ làng này qua làng kia ít ra cũng phải có đường mòn chứ nhỉ? Mỗi bước đi cũng không phải cố dùng nhiều sức. Nhưng phải đi rồi mới biết được, căn bản là chẳng có chỗ nào giống tưởng tượng của tôi. Theo lời mọi người nói thì đường này là đường lên núi xung quanh không cây cỏ, mà cố tình chăng mấy hôm trước lại đổ thêm một trận tuyết lớn, độ sâu của tuyết nơi cạn nhất cũng quá cổ chân, mỗi bước đi đều dùng rất nhiều khí lực.

Không biết các anh bộ đội trong trại quân huấn có phải hay không cũng giống như vậy, vác balo nặng 20kg đến miền núi thi chạy việt dã 15km? Tôi giờ thực sự là rất có cảm giác như thế đấy.

Mà là tôi bội phục nhất là đội ngũ nhóm đẩy xe bằng tay nha, đường xá như thế này đương nhiên không xe nào đi được, bọn họ đều chỉ có thể chất hết hàng hóa hành lý lên xe,  xuyên cây rồi xác lên đi thôi. Này một đường khó khăn như vậy mà tiến tới, tôi bây giờ chỉ lo thân mình mà còn muốn đi không nổi, cơ mà bọn họ một chút cũng không tụt lại sau đoàn đi.

Đại khái là nhìn tôi mệt không còn chút lực, Tín thả bước chậm lại để đến gần tôi, nghĩ định đem hành lý của tôi vác lên vai hắn, tôi không đồng ý, trước mặt nhiều người như vậy, cưng chiều thì cũng cưng chiều quá đáng lắm rồi.

Thấy tôi cương quyết Tín đành nói: “Vậy em cố gắng thêm chút, qua hết triền núi này sẽ tới một vùng bằng phẳng, đến đấy thì sẽ được nghỉ ngơi.” Tôi nghe hắn nói như vậy liền cảm thấy có hi vọng phấn đấu, cố giữ vững cứng rắn nói với Tín: “Anh yên tâm, em vẫn có thể đi được, anh đi giúp mọi người ở phía trước đi, đừng lo lắng cho em.”

Tín vẫn là có chút lo lắng, rề rà tiến lên phía trước. Tôi trong lòng lại thầm cổ động chính mình, Diệp tử nha, mày nhất định phải đứng vững, xem người đằng trước kia, họ vác đẩy nhiều như thế mày có tính là gì đâu, có chí ắt thì nên, nhắm về phía trước mà thẳng tiến.

Cuối cùng tới được phiến đất trống trong rừng, tôi quả thật không chịu nổi nữa, nén hành lý trên vai, xuồng xả đặt vội mông xuống đất. Tín đi tới, buông hành lý xuống bên cạnh hành lý của tôi, nhóm lửa rồi chuẩn bị cho tôi một cốc nước ấm, ỷ lại vào hắn tôi lại thong thả ngã người cảm thụ cốc nước ấm, mà phải cả hơn nửa ngày người mới cảm thấy khỏe lại chút đỉnh.

Giọng có chút suyễn, tôi hỏi: “Đường xá tiếp tới đều như vậy sao?”

Tín dùng một tấm da mền, lau đi mồ hôi đọng trên mặt tôi, rồi nói: “Sao có thể? Chỉ một đoạn ngắn này nữa thôi! Tiếp theo là bình nguyên bằng phẳng, không còn đồi núi vất vả thế này nữa, đường nhất định dễ đi hơn.”

“Như thế là tốt rồi, tốt rồi.” nghe được lời đó của hắn tôi cuối cùng cũng thấy nhẹ lòng, nếu một đường đi toàn dốc núi thế này thì đúng là muốn mạng của tôi mà.

Sau khi nghỉ ngơi phục hồi, Nham liền lệnh mọi người tổ chức lại đội ngũ xuất phát, Tín nói trước khi trời tối chúng tôi phải đến được địa điểm đoán quân định sẳn, bằng không đêm hôm mà trụ tại giữa lưng núi thế này thì thật không ổn chút nào.

Lộ trình sau đó cũng không nghỉ ngơi thêm miếng nào, ngoại trừ lúc mọi người nghỉ ăn trưa một chút, tranh thủ lúc nghỉ ngơi hồi sức ấy, tôi tháo bớt mấy lớp áo da mặc thêm, đó cũng đã là giữa trưa, thời tiết ấm áp hơn nhiều rồi, tôi tạm thời không cần nó ủ ấm. Hơn nữa cởi bớt ra cũng làm người tôi khoan khoái đi rất nhiều.

Duy trì trạng trái như vậy, chúng tôi trước khi bầu trời tối hẳn đã đến được nơi đóng quân thứ nhất, Nham bảo mọi người tra xét bốn phía,  xác định không có gì nguy hiểm mới hạ lệnh dựng trại.

.

.

Chương 14: Đến nơi.

Sau khi ổn định, mọi người nắt đầu nhóm lửa trại, nấu lên ít nước ấm sau đó nướng lại bánh mỳ cho nóng, cơm chiều cứ đơn giản như vậy mà giải quyết.

Cơm nước xong tôi lại lết gần tới đống lửa, tiếp thêm vào một ít củi khô, cố làm cho nó cháy mạnh hơn, Tín cùng các chiến binh khác đều đi đến chỗ trưởng lão, bọn họ phải thương lượng một chút về vần đề canh gác mấy đêm này.

Một lát sau,Tín trở lại, nói cho tôi biết chuyện họ đã sắp xếp tốt, mỗi buổi tối đều 9 người chia làm 3 tổ thay phiên nhau trực đêm, Tín rơi vào tổ cuối cùng của ngày mai, nên tối nay có thể ngủ thẳng giấc.

Mắt xem sắc trời ngày càng tối, nhiệt độ cũng ngày càng thấp, tôi dù có cố nướng mình gần đống lửa trại cũng bắt đầu muốn đông lạnh rồi, quay đầu lại hỏi Tín: “ Thời tiết lạnh như thế này, buổi tối chúng ta làm sao ngủ?”

Tín không quay lại nói gì, chỉ lấy mấy đôi củi chuẩn bị để châm vào lửa trại, đem chúng xếp ngay ngắn lên một vùng đất bằng, rồi bật lửa đốt, đám lửa cháy càng ngày càng thịnh, sau đó Tín quay lại ngồi bên cạnh tôi, mặc cho chúng nó cháy như thế.

Đầu tôi hoàn toàn mờ mịt, không định hình được là hắn muốn làm cái gì, qua một khoảng thời gian, lửa cháy dần dần lụi tắt, Tín đừng dậy quét gom tro bụi qua một bên, sau đó mở cuộn hành lý của chúng tôi, đem đệm rơm trải lên trên chỗ đất lửa vừa tắt ấy, lại đem da đệm giường với chăn da phủ lên tiếp, giường ngủ cũng xem như là chuẩn bị xong.

Hắn quay lại nói với tôi: “Như vậy là ổn rồi, em hiện tại muốn ngủ ngay sao?” động tác của Tín thuần phục là tôi không khỏi nghĩ lại rằng hắn đã từng nói qua mùa đông bọn họ sinh tồn bằng cách nào, hình như cũng như vậy thì phải.

Tôi vốn ngay lúc xuất phát đã cảm thấy có chút kỳ quái, như thế nào bọn họ đi hành quân dã ngoại mà không hề đem theo lều bạc? ban đầu tôi cứ nghĩ bọn họ ở đây không có thứ ấy, giờ mới hiểu thì ra căn bản là không cần nga~!

Rốt cuộc có thể hảo hảo nghĩ ngơi, tôi một bên cảm thán một bên lắc lư cái cơ thể cứng nhắc này, lê lếch ôm chăn chính mình nghĩ muốn lăn ngay vào ổ thì Tín kéo lại, hắn bảo phải cởi đi áo ngoài rồi hẳn ngủ, tôi quả có chút không rõ liền hỏi: “Tối nay thực rất lạnh nha, cởi áo ngoài thì sao mà ngủ, hơn nữa nơi này rừng rậm hoang vắng nhìn không có vẻ an toàn, vạn nhất có chuyện gì em phải mặc lại quần áo lỡ không kịp thì sao.”

Tín giải thích với tôi: “Cởi đi áo ngoài ngủ như vậy sáng khi thức dậy mới không bị cảm lạnh, em cứ mặc như vậy mà ngủ thẳng tới mai, buổi sớm gió lạnh có thể luồn thấu vào da thịt, có mặc áo cũng không khả năng giữ ấm được, em không tính ngày mai vừa đi vừa quấn chăn chứ, mà nói áo em cởi ra có thể phủ lên trên chăn, lúc thức dậy là có thể mặc vào ngay sẽ không mất thêm bao nhiêu thời gian đâu.”

Tôi nghe Tín nói xong cũng cảm thấy có chút đạo lý, đành phải run lẩy bẩy đem ào bên ngoài cởi ra phủ lên chăn, sau đó chui nhanh vào ổ. Không có gì bàn cãi, lửa trại bốc cao còn thêm lượng nhiệt đám cháy ban nãy còn đọng lại đem ổ chăm hong ấm thật ấm, tôi bị lạnh có chút co người, chui vào trong chăn chỉ có thể cảm khái là thoái mái không nói nên lời.

Tín cũng bỏ áo rồi nằm xuống bên cạnh tôi, tôi hôm nay bị con đường núi này chèn ép đến mệt mỏi không chịu nổi, mơ mơ màng màng rất nhanh liền chìm vào giấc ngủ. Tới được nửa đêm, nhiệt lượng lửa trại dần tan hết, còn tôi thì bị lạnh làm cho tỉnh lại, chỉ cảm thấy ổ chăn lạnh lẽo đến không chịu được, tôi đem thân mình co lại thành một đoàn, hy vọng mói ra được chút ấm áp, đáng tiếc ấm áp đâu không thấy chỉ thấy ngày càng lạnh hơn thôi, tôi lại lấy tay mình ma xát thật nhanh vào thân thể mong với cách này có thể làm ấm hơn chút.

Động tác có phần quá nên làm Tín vì vậy mà thức giấc, hắn nhìn tư thế này cũng biết là tôi đang muốn chết vì lạnh rồi, liền xốc chăn lên bảo tôi lăn vào nghĩ muốn hai đứa nằm chung chăn. Tôi đương nhiên là biết nằm hai mình sẽ ấm áp hơn một mình rồi, nhưng giữa bàn quan thiên hạ thế này, xung quanh không biết có bao nhiêu người, muốn chúng tôi nằm cùng nhau, ách, hình như không được thoải mái lắm nha.

Chính là thật sự tôi có lo lắng thì cũng hoài công, nhiệt độ dần hạ thấp đánh bay sự băn khoăn của tôi đi mất, tôi lặng lẽ quan sát bốn phía, thấy cũng chẳng có ai chú ý đến chỗ chúng tôi, liền cẩn thận chui khỏi ổ lăn nhanh vào chỗ Tín.

Tín đem tôi ủng vào trong ngực, lại đem áo ngoài của tôi đắp chồng thêm lên chăn, việc đó làm tôi nhất thời ấm thêm không ít, Tín nhanh tay đem bốn góc chăn chèn chặt, càng làm cho tôi chôn càng sâu vào ngực hắn, khi xác định là đã ôn liền thì thầm bảo: “Mau ngủ đi! Mai còn phải dậy sớm lên đường.”

Đầu tôi đang gối lên ngực hắn, tai thì áp ngay tim đến có thể nghe rõ từng nhập đập của nó, từng cái từng cái thật vững vàng, tôi vốn tưởng rằng mình sẽ khó mà ngủ tiếp được, nhưng không nghĩ Chu Công lại rất nhanh tìm đến, tiếng cái thịch thình của tim đó khiến tôi có một đêm ngon giấc.

Ngày hôm sau, trời còn chưa sáng hẳn tôi đã bị nắm dậy, mọi người cũng vội vàng ăn sáng qua loa rồi nhanh chóng xuất phát, một ngày này so với hôm qua thì tốt hơn rất nhiều, ít nhất là lên rừng xuống ruộng như hôm qua, tốc độ cũng vì thế mà được đẩy nhanh, tới buổi tối, chẳng cần Tín gọi tôi cũng chủ động mà lăn vào ổ chăn của hắn, ngủ thẳng cẳng như chết, lúc Tín phải ra ngoài canh gác mà tôi cũng chẳng hay. Lộ trình càng ngày càng được rút ngắn, cho tới buổi chiều ngày thứ ba cuối cùng chúng tôi cũng đã tới được làng Đông Thạch.

.

.

.

.

p/s: Tớ  sẽ cố gắng đẩy tiến độ, mần cho xong bộ này. Sau khi xong nó sẽ mần Tùy Dịch . :”>

NGÃ ĐÍCH NGUYÊN THỦY SINH HOẠT

_我的原始生活_

[CUỘC SỐNG NGUYÊN THỦY CỦA TÔI]

Tác giả: Nam Qua Giáp Tâm [南瓜夹心]
Biên tập: Ryan06 [安]

Thể loại: xuyên qua, dị giới, chủng điềm, ấm áp, HE.

.

people

.

.

Chương 11: Hội.

Vì không được rửa sạch nên hậu quả là tôi bị WC kéo đi làm bằng hữu với nó hết cả một ngày, Tín lo lắng đến mức phải vội vãi chạy qua chỗ Tước tìm thảo dược về cho tôi, mà tôi thì lại từ liệt bán thân vinh quang thăng cấp thành liệt toàn thân, hoàn toàn nằm bất động trên giường không nhúc nhích nổi.

Tước cũng vội tới chỗ tôi để khám và đưa dược, nhưng lại dùng một ánh mắt rất quỷ dị mà quan sát, đến mức gần như tôi muốn tìm một cái lỗ để trốn đi cho rồi. Vội vội vàng vàng muốn uống cho hết chỗ thuốc ông ấy đưa, thật muốn bỏ của chạy lấy người mà, ai ngờ ông ấy vẫn cứ khư khư cầm chén thuốc nhìn tôi một hồi rất lâu rồi mới nói: “Tuy mấy đứa còn trẻ, nhưng vẫn phải chú ý thân thể chứ.”

Trong chớp mắt tôi chỉ thấy sấm chớp vang dội, đập rầm rầm đến mức váng đầu hoa mắt, ù tai chóng mặt, vì vậy khi tôi phục hồi lại được thần trí thì Tước đã rời đi từ lâu. Tôi nghĩ biểu tình của tôi lúc ấy chắn chắc đặc sắc cực kỳ, bởi vì Tín đứng ở cửa nhìn tôi cả nữa ngày cũng không dám vào nhà, cuối cùng lẵng lặng bỏ ra phòng củi, đại khái là không dám chọc điên tôi đi.

Sau đó một khoảng thời gian, tôi kiên quyết không cho Tín lại gần, hay nói bóng gió, làm người thì phải biết tiết chế, tôi nghĩ muốn ở lại đây để sống chứ không muốn lưu lại làm kẻ tàn phế.

Bởi vì trời đổ tuyết, kèm thêm vài nguyên nhân riêng biệt, tôi xem lâu rồi không qua nhà Tước, hôm nay khí trời đặc biệt tốt, tôi cũng không muốn tiếp tục nằm mốc ở nhà cân nhắc một chút rồi cũng quyết định dời mông đến đặt ở nhà Tước.

Mà vừa mới mở cửa ra ngoài lại thấy có điểm gì đó rất khác ngày thường, không khí trong làng dường như náo nhiệt hơn? Dọc đường đi, nhà nhà ai cũng bận rộn thu dọn vật dụng cùng đồ đạt, họ đang làm cái chi a~? Di cư tập thể à?

Trong đầu mờ mịt kéo thân đến nhà Tước, tới cửa thì thấy ông cũng đang vội vội vàng vàng thu thập rồi đóng gói dược liệu, tôi cũng hấp tấp đi qua phụ giúp, một bên giúp một bên lại hỏi: “Mọi người ở đây đang có chuyện gì sao? Muốn chuyển nhà đi đâu?”

“Gì mà nhà với chuyển, mọi người là đang chuẩn bị cho ngày Hội Thị Tộc sắp tới.” Tước cũng một bên vội đóng gói một bên quay sang tôi giải thích.

Tôi phải chăm chú lắng nghe lắm mới hiểu được, nguyên lai ở đây, mỗi lần đến thời điểm cuối năm các bộ lạc sẽ cùng nhau họp mặt lại, ban đầu xuất phát từ mong muốn được trao đổi hàng hóa dư thừa với nhau, đưa đi những cái dư giả để đem về một cái gì đó hữu dụng. Mà các chiến binh của các bộ lạc cũng tái mượn cơ hội này giao lưu một chút, ngoài việc học tập lẫn nhau, họ còn làm khắc chặt cảm giữa các bộ lạc hơn.

Chính là không biết từ lúc nào tính chất của ngày Hội dần thay đổi, nó nay trở thành dịp để các bộ lạc cùng nhau phô trương sức mạnh, sự giao lưu học hỏi giữa các chiến binh cũng trở thành so tài, đồ đạc của bộ lạc nào tốt hơn bộ lạc nào, chiến binh kia của bộ lạc nào bản lĩnh cao hơn chiến binh nọ bộ lạc nào, tất cả mọi cái đều trở thành thứ để đánh giá thực lực sự mạnh yếu của các bộ lạc. Mà ngày Hội năm nay đã muốn bắt đầu, cho nên mọi người mới vội vàng chuẩn bị các thứ được cho là tốt nhất cấp trưởng lão đem đi để làm danh tiếng bộ tộc mình.

Tôi nghe đến đấy tay bắt đầu chuyển động nhanh hơn, đến khi kết thúc lại hỏi: “Đem hết đồ tốt đi đổi, rồi vậy chúng ta thì sao?”

Tước nghe xong câu hỏi của tôi thì cười nói: “Ngươi cũng nói là đổi đấy thôi, nếu đồ đối phương không làm chúng ta vừa lòng thì chúng ta cũng có thể không đổi mà, giống như bộ lông trắng của con tuyết hùng mà Nham săn được, dù có đem đi cũng chẳng bao giờ đổi.”

“Kia ngày Hội thường diễn ra ở đâu?” tôi lại hỏi tiếp.

“Cái này cũng không xác định chính xác, thường thì bộ lạc nào năm trước được xem là tốt nhất thì năm sau ngày Hội sẽ tổ chức ở bộ lạc đó.”

“Vậy lần này thì tổ chức ở đâu?”

“Ở Đông Thạch, đó cũng là một bộ lạc rất thịnh vượng.”

Ngày Hội ai cũng được tham dự sao?”

“Cái này thì không phải, được cử đi tham dự ngoài trưởng lão của các bộ lạc thường thì chỉ có các trưởng làng và những chiến binh mạnh mẽ nhất bộ lạc mà thôi. Hầu hết tất cả mọi người đều muốn ở lại, dù sao thì sự an nguy của bộ lạc vẫn quan trọng.”

“Chỉ có ngần ấy  người, không ai đi theo nữa sao?”

“Cũng không phải, một vài người sẽ đi theo để hỗ trợ đẩy xe, kèm theo còn có một hai y sư phòng trường hợp cần thiết.”

“Nếu là như thế thì ngài cũng phải đi theo?”

“Không, ta năm trước đã phải đi rồi, năm nay là người khác.”

“Úc” tôi thất vọng gục đầu, tiếp lại giúp Tước đóng gói dược liệu.

Tước giống như từ câu hỏi vừa rồi nghe ra được ý tứ của tôi, nghĩ nghĩ rồi nói: “Tín năm nay cũng phải đi, ngươi nếu muốn thì cùng hắn trao đổi, nếu hắn đồng ý thì về phần Nham cứ để ta nói giúp.”

Tôi nghe được câu ấy thì phấn khích đến muốn nhảy nhót, vội vàng cám ơn Tước, rồi ba chân bốn cẳng chạy ù về nhà tìm Tín nói chuyện.

.

.

.

Chương 12: khởi hành

Về đến nhà, thấy Tín cũng đang sắp xếp đồ đạc nên tôi đi qua phụ giúp hắn, một bên vừa sắp xếp vừa hỏi: “Mấy món này là chuẩn bị để đưa trưởng làng tham gia hội sao?”

Tín đẩy nhanh hơn động tác tay rồi quay sang tôi nói: “Di? Em biết sao?”

“Ân, vừa rồi em ở chỗ Tước, là ông nói cho em.”

“Úc, nhưng cái này thì không phải, thứ mà đưa cho trưởng lão tham dự hội ta đã đưa từ trước rồi, chính là miếng da hổ ấy đấy, các trưởng lão thực sự rất thích.”

“Chỉ một miếng da hổ đã đủ rồi sao?”

“Ân, nhà ta cũng không dư giả gì, mà mảnh da hồ này cũng là thật có giá trị, mảnh hổ này là loài có tính phòng vệ cảnh giác rất cao, sự mẫn cảm và phản ứng nhạy bén, động tác linh hoạt lại cực kỳ thông minh, bình thường việc săn bắt vô cùng khó khăn, nên da nó cũng vì thế mà trở nên hiếm hoi.”

“Là thế này, em nghe Tước nói ngày hội năm nay anh cũng tham gia, đây là lần đầu tham dự hội của anh sao?”

“Đúng vậy, trước đây tham dự chính là cha ta với Khởi Hạo thúc, nhưng gần đây Khởi Hạo thúc  do tuổi cao đi lại những nơi xa xôi không thuận tiện, nên năm nay mọi người trong làng đề cử ta đi hội thay thế thúc ấy.”

Vị Khởi Hạo thúc Tín nhắc tới theo tôi nghe người ta nói cho thì ông là một trong những lão thợ săn giỏi nhất trong làng, kinh nghiệm phong phú, kỹ thuật lại tốt, ai lớn nhỏ trong làng cũng đều  hướng ông học tập khoản kỹ xảo ấy, tuy lúc truyền thụ yêu cầu của ông có chút hơi nghiêm khắc, nhưng ông lại là người rất thoải mái, bất luận là ai chỉ cần dụng tâm học ắt ông sẽ dụng tâm chỉ bảo, cũng không có trò giấu diếm nghề ngỗng, lại còn thường xuyên hay lập nhóm dẫn bọn họ vào rừng săn thú, điều này có hiệu quả ghê gớm cho việc tôi luyện kỹ thuật của bọn họ. Cho nên địa vị của ông trong làng tương đối cao, mọi người ai cũng quý mến ông.

Tôi thấy Tín tâm tình thoải mái, liền tranh thủ cùng anh thương lượng: “Cho em đi theo anh được không? Em có thể phụ giúp phần dược liệu, nếu cần thiết cũng có thể đẩy xe, em cam đoan là sẽ tuyệt đối nghe lời, cũng không gây phiền toái gì cho mọi người đâu.”

Tín ngừng tay suy nghĩ một chốc rồi nói: “Nếu em có thể chịu được khổ thì ta sẽ mang em đi.”

“Chịu được khổ? Là thế nào?”

“Em hẳn không rõ, đây cũng không phải là đi chơi, ngày hội năm nay được tổ chức ở Đông Thạch, từ đây đến đó đường xá thuận lợi đã mất hết ba ngày đường, trên đường cũng xem như không có nguy hiểm gì lớn nhưng chính là trên lộ trình không gặp bất cứ làng mạc nào, việc ăn uống ngủ nghĩ ngoài trời là việc hẳn nhiên, em cũng biết là trời đã giữa đông, hơn nữa lại là gấp rút lên đường khẳng định sẽ không có thời gian nghỉ ngơi, một cảnh vất vả ăn gió nằm sương đã định, tuyệt đối không có sung sướng gì. Bởi vậy em hãy nghĩ kỹ nhắm chịu được thì ta sẽ mang em đi.”

Nghe Tín nói thế tôi lại thật có phần hơi do dự, ở đây điều kiện thiếu thốn, tôi cũng không phải là người quen chịu cực khổ, chính là sợ trên đường có chuyện gì sảy ra lại đem thêm phiền toái cho mọi người, còn khiến Tín phải khó xử. Thế nhưng nếu muốn tôi ở nhà tôi lại không cam lòng, thật khó mới có cơ hội như vậy, bỏ qua thì quá đáng tiếc.

Nghĩ như thế nên hạ quyết tâm, cắn chặt răng nói với Tín: “Em có thể chịu được mà, em không sợ mệt, cho em đi cùng anh nha.” Cùng lắm thì trên đường tôi cẩn thận một chút, to đầu như vậy rồi thì bản thân mình chắc là phải tự lo được rồi chứ nhỉ.

Tín nghe tôi nói đến thế, cũng xem không nói gì nữa, chỉ bảo tôi đem chăn đệm và một số ít thực phẩm, rồi chuẩn bị cho tôi một túi riêng, vì có một số thứ cần thiết trên đường phải luôn mang bên mình. Lúc tôi và Tín đang cố nhét vài món cuối cùng thì Tước mang đến một tin vui, Nham cũng đã đồng ý cho tôi làm y sinh đi trợ giúp mọi người trong ngày Hội lần này.

Ngày khởi hành mọi người ai cũng dậy thật sớm, Nham dẫn tất cả đến sảnh đường của thôn, tất cả hầu như đều tập hợp ở đây, từ biệt nhau rồi theo các vị trưởng lão xuất phát đi Đông Thạch.

Trong bộ lạc có tất cả bảy vị trưởng lão, Nham là một trong số đó, bọn họ phụ trách một số việc cơ bản của bộ lạc như hệ thống quản lý, giảng hòa mâu thuẫn, còn có canh tác xuân vụ, thu hoạch vụ thu rồi tổ chức nhóm đi săn bắn. Nếu có đại sự phát sinh tỉ như chiến tranh chẳng hạn, các trưởng lão sẽ là những người đứng đầu ra mặt chỉ huy, triệu tập thủ lĩnh các thôn, mọi người cùng nhau bàn bạc thảo luận đối sách, lấy đa thắng thiểu làm nguyên tắc quyết định sách lược cuối cùng. Chỉ một vài trường hợp đặc biệt, các trưởng lão không thống nhất ý kiến với nhau, nếu quyết đinh được đưa ra mà trong bảy trưởng lão có năm người không đồng ý thì quyết định đó xem như bị bác bỏ, phải bàn bạc lại.

Lần này mang đoàn đi tham gia ngày Hội ngoài Nham ra còn có hai vị trưởng lão khác, đến từ hai làng liên cận của Bố Thái, nhưng có vẻ Nham cùng bọn họ rất thân thiết, nhìn cách họ chào hỏi nhau thì biết thái độ rất thoải mái.

Tôi đứng ở sảnh đường có chút nhàm chán, liền nhìn ngó một chút đội ngũ, nhìn sơ sơ thì lần đi đi khoảng 120 ~ 130 người, mà trong đó đều là tráng niên, còn có khoảng 40 xe cút kít, trên xe chất đầy hàng hóa, đại khái được xem như là cơ hội để đem hàng hóa trao đổi ra bên ngoài đi. Đợi một lúc mọi người cũng đến đông đủ, thái dương lên cao cũng là thời điểm chúng tôi xuất phát, thẳng tiến về hướng của Đông Thạch bộ lạc.

.

.

.

Có thể nói 16,000 lượt xem đối với nhiều blog khác chi là con số lẻ, nhưng mọi người đừng cười, nó không lớn được cái chẳn chẳn xinh xinh, cứ coi như là ta kiếm cớ tặng quà cho mọi người vậy

Nhân 16,000 views cũng nhân là ngày sn ta nha.

1600g

.

.

[Quà]

Quân Tử Chi Giao Fanart

.

.

Món quà này ta thấy được trong một lần lang thang Baidu

.

[QTCG]01

.

.

QTCG 02

.

.

.

QT03

QT04

.

.

.

QT4.

.

QT05

.

.

.

QT06

.

.

QT07

.

.

.

QT09

.

.

QT10

.

.

.

QT11

QT12

.

.

.

Qt13

QT14

.

.

.

QT15

QT16

tội anh Lục ;) )

.

.

.

end.

.

Cuối cùng chúc mọi người ngày cuối tuấn vui vẻ <3

.

.

.Summer.
Món quà của ông chủ Khúc

Tác giả: Công Tử Liên Tầm.

Biên tập: Ryan06 [nguyen ho an]

Thể loại: đồng nghiệp Quân Tử Chi Giao.

.

Chương 4

Xác định được món quà để tặng là một chuyện, Khúc Đồng Thu vui vẻ được vài hôm. Khi tĩnh táo suy nghĩ lại thì phát hiện tặng quà không chỉ đơn giản chọn một món quà là xong. Khi nào thì tặng, tặng bằng cách nào, những vấn đề dù nhỏ nhặt nhất cũng đều phải tốn tâm tư.

Tặng ở buổi tiệc sinh nhật sao? Khúc Đồng Thu lắc đầu.

Tiệc sinh nhật của Nhậm Ninh Viễn không chỉ đơn giản có một vài người nổi tiếng ăn uống, qua lại tán gẫu,  chắc cũng phải có khiêu vũ rồi âm nhạc sôi động, nói như thế ngày đó rất nhiều kẻ quyền quý có thể sẽ đến để nịnh bợ lẫn nhau, cho nên buổi tiệc có lẽ sẽ trở thành nơi chốn chỉ giành cho những kẻ thuộc tầng lớp thượng lưu của xã hội. Mà có thể được mời đến dự tiệc sinh nhật của Nhậm Ninh Viễn thì chắc chắn đều là những nhân vật tầm cỡ với địa vị không thể nào thấp được, hơn phân nửa là cũng phải có giao tình đặc biệt với Nhâm Ninh Viễn, vì vậy anh hẳn cũng tránh không được việc phải đối phó với đống người vây quanh bắt chuyện ____ khi đó có khi cũng chẳng có chỗ cho Khúc Đồng Thu cậu chen vào ___ mà cho dù cậu có cố tìm được khoảng không để chui lọt trao quà vào tay Nhậm Ninh Viễn thì liệu anh có nhớ được đó là quà của ai tặng không chứ.

Hay tặng ngay trong nhà? Nhưng nếu như thế thì có phần không trang trọng lắm.

Lúc sinh nhật cậu lần trước, Nhậm Ninh Viễn  công việc đầy mình nhưng vẫn nhớ ngày đặt cho cậu một cái bánh kem thật to rồi còn riêng cố tình bắt chuyến bay cuối để về nhà kịp tối hôm đó vì cậu, tới sinh nhật lần này của Nhậm Ninh Viễn, cậu có cả đống thời gian để sắp đặt, nói cái gì thì nói chứ cũng phải làm cho nó tươm tất một chút.

Thế nhưng tế bào lãng mạn của Khúc Đồng Thu nghèo nàn đến độ đáng thương, tâm ý thì tràn đầy nhưng không thể nghĩ ra phương thức nào để diễn đạt. Cuối cùng chỉ có thể tìm con gái để xin lời khuyên, con gái thông minh lại cũng khá hiểu ý của Nhậm Ninh Viễn  nói không chừng có thể cho hắn một vài ý kiến hay ho nào đó.

“Sinh nhật chú Nhậm? ? Ba à, ba cũng thật là đảm đang quá đi …”

Khúc Kha vừa nghe papa nhà mình muốn tổ chức sinh nhật cho chú Nhậm liền giật mình tỉnh ngủ.

“Con bé này… cái gì đảm đang hay không đảm đang chứ hả? Mau nhanh nghĩ cách giúp papa nào…?”

Tuy nói rằng, hắn với Nhậm Ninh Viễn cũng đã kết hôn, Khúc Kha cũng chấp nhận một gia đình hiện tại như thế, nhưng đem chuyện chính mình với anh kể cho con bé nghe, không nhiều thì ít Khúc Đồng Thu vẫn có chút ngượng ngùng.

“Ân, con thấy là ấy với chú Nhậm mà nói thì sinh nhật ba tặng chú ấy cái gì chú ấy cũng vui cả, nhưng bất quá ba vẫn cảm thấy chưa hài lòng với lời vừa rồi thì con vẫn còn một chủ ý.” Khúc Kha vỗ vỗ bả vai papa của mình, bày ra một bộ dáng tiểu đại nhân “Chú nhậm xem chừng không thích cái gì gọi là phong cách riêng này nọ đâu, nên con nghĩ vẫn là dùng cách bình thường để tặng là tốt lắm rồi ạ.”

Khúc Đồng Thu liên tục gật đầu, hắn cũng nghĩ Nhậm Ninh Viễn sẽ không thích hợp với cái surprise gì đó, hình thức tặng quà tạo hạnh phúc bất ngờ phải cần có đối tượng phù hợp thì mới surprise được, chẳng hạn đối phương sẽ phản ứng như gương mặt phải biểu lộ vẻ kinh ngạc cùng vui sướng cực độ mắt mở to, rồi chẳng như cảm động không nói nên lời chỉ biết dùng tay che miệng nước mắt thì như mưa, hoặc bay nhào vào vòng tay người tặng trao một nụ hôn nhiệt tình nóng bóng đúng chất Pháp… Hiện thực hiển nhiên là Nhậm Ninh Viễn sẽ không bao giờ làm như thế.

(Ý anh Thu bảo là muốn xài kiểu surprise thì cũng phải biết lựa người, cỡ như anh Viễn mà surprise thì chỉ có nước mang nhục =)) =)) nhưng theo tớ thì không chắc đâu ah nha)

“Cho nên thế này con nghĩ là ba nên tìm một nhà hàng sang trọng với không gian yên tĩnh nào đó, mời chú Nhậm một bữa tối lãng mạn với ánh sáng lung linh của ___ nến, rồi tặng quà thôi, trước hay sau khi ăn đều được, con nghĩ chú Nhậm sẽ thực sự rất vui nha.”

Khúc Đồng Thu thấy con gái nói cũng rất có lý, đối với hai nam nhân trung niên mà nói không có hình thức chúc mừng nào có thể thích hợp hơn so với một buổi ăn tối ấm áp và một món quà tinh tế. Nếu quá mức rườm rà khác thường ngược lại sẽ trở thành kệch cỡm đến buồn cười mất.

Xem như quà tặng và phương thức tặng cũng đã xác đinh, còn địa điểm thì không khó, ở T thành thì nhà hàng cao cấp sang trọng chỉ thừa không thiếu. Hiện tại chỉ còn phần thời gian thôi. Khúc Đồng Thu hi vọng hắn sẽ là người đầu tiên nói câu “sinh nhật vui vẻ” với anh, cho nên hắn nghĩ sẽ đem buổi hẹn hò này sắp đặt sớm hơn một ngày so với ngày sinh nhật của Nhậm Ninh Viễn. Như vậy đi nhất định phải hẹn cho bằng được với Nhậm Ninh Viễn ngày đó ___ mà Khúc Đồng Thu hắn căn bản cũng không biết được là mấy trước sinh nhật Nhậm Ninh Viễn có hay không thời gian dành cho hắn.

Người đàn ông đó gần như là không có lịch làm việc cố định, đôi khi sẽ có một khoảng thời gian dài để nghỉ ngơi nhưng đôi khi lại liên tục mấy tuần toàn đi sớm về khuya. Mà trong mắt Khúc Đồng Thu thời gian làm việc của  Nhậm Ninh Viễn là vô cùng quý giá, hắn thấy chỉ cần việc gì Nhậm Ninh Viễn đụng tay đích thân làm nhất định đều là đại sự quan trọng,  cho nên thời điểm Nhậm Ninh Viễn bận rộn, hắn bao giờ cũng tận lực quan tâm, tránh để không quấy rầy anh.

Lúc Nhậm Ninh Viễn về đến nhà thì Khúc Đồng Thu đã chuẩn bị xong một bàn thức ăn chờ sẳn.

“Gần đây cậu về nhà rất sớm, việc mở rộng cửa tiệm đều ổn hết rồi sao?” Nhậm Ninh Viễn mỉn cười hỏi, âm thanh ôn hòa như nước.

“Ân, lúc đầu chưa quen lắm nên cảm thấy có chút quá sức, nhưng thuận tay rồi mọi việc cũng đơn giản hơn…” Khúc Đồng Thu tỉ mỉ đem đồ ăn vào lò viba hâm lại, rồi đặt chúng trở lại bàn ăn.

“Vậy là tốt rồi, nhìn cậu lúc trước bận rộn tôi cũng có chút lo lắng.” Nhậm Ninh Viễn giúp Khúc Đồng Thu dọn thức ăn lên bàn.

Nghe thấy Nhậm Ninh Viễn lo lắng cho mình mặt Khúc Đồng Thu không tự kiềm chế được vì hạnh phúc mà đỏ lên.

“Tôi nói thật” Khúc Đồng Thu vừa ngước mắt lên thì chạm ngay ánh mắt Nhậm Ninh Viễn đang đứng mỉn cười nhìn cậu.

“Tôi… tôi sẽ tự chăm sóc chính mình… anh yên tâm…” Khúc Đồng Thu suýt chút nữa vì tâm hoa nộ phóng mà quên mất chính sự  “A… Nhậm Ninh Viễn, tối thứ tư này anh có rảnh không?”

“Có hẹn với mấy đối tác kinh doanh, cũng không phải việc gì lớn, cậu có chuyện gì sao?”

“Như vậy sao…” Khúc Đồng Thu thật sự không biết có nên nói hay không, nhưng bản năng thì thấy mình nên chủ động một chút, nói ra dù có bị từ chối cũng không có gì đáng ngại “Thứ năm là sinh nhật anh nên tôi muốn trước hôm đó mời anh một bữa cơm…”

“Cám ơn cậu đã nhớ rõ sinh nhật tôi.” Nhậm Ninh Viễn mỉn cười nói: “Mấy người kia cũng đều là chỗ quen biết, có thể hẹn lại khi khác.”

“A… không cần, không cần, kỳ thật một chút thời gian buổi tối là đủ rồi.” Khúc Đồng Thu thấy anh chiều theo thì có phần vui vẻ, nhưng nghĩ lại thì thấy không ổn lắm vì công việc vẫn quan trọng hơn.

“Tối thứ tư? Chúng ta gặp nhau ở đâu?” Nhậm Ninh Viễn trái lại vẫn bộ dáng tiêu sái, không có vẻ gì để ý đến công việc bị trì hoãn.

“Anh hôm đó cứ ở chỗ làm đi, tôi sẽ lái xe đến đón…”

“Ân, hảo, tôi sẽ ở NAR chờ cậu.”

Chương 5:

Ngày thứ tư,  tiệm ăn Khúc Ký vẫn đông đúc như trước, nhân viên của tiệm lúc này ai cùng bận rộn tập trung chuyên tâm vào công việc trên tay, hết thảy so với ngày thường cũng không có gì khác biệt, chẳng là nếu khách hàng quen cẩn thận để ý một chút sẽ phát hiện, ông chủ tiệm ân cần điềm đạm, luôn chạy ra chạy vào trong tiệm, hôm nay lại không thấy bóng dáng. Khúc Đồng Thu dừng xe trước cổng của NAR, khi bước ra ngoài hắn thoáng quay đầu nhìn lại hộp quà bên trong như kiểm tra lại nó vẫn còn, như sợ chỉ trong chớp mắt nó sẽ mọc chân mà chạy mất vậy. Người gác cổng lễ phép mỉn cười với hắn, đối với người đã kết hôn với ông chủ này, tất cả bọn họ đều quen thuộc.

Khúc Đồng Thu nhìn lại trang phục và tóc tai không có chút nào lộn xộn, hít sâu một hơi, bước vào thang máy, đi tới văn phòng của Nhậm Ninh Viễn. Đột nhiên hắn nhớ lại chuyện của nửa năm trước, khi hắn lần đầu đến nơi này để cầu hôn Nhậm Ninh Viễn, thời điểm đó hắn lo lắng đến mức chẳng thể bước nỗi nửa bước chân, tim trong ngực đập liên hồi như trống bỏi cơ hồi đến bên ngoài còn nghe thấy tiếng. Mà hiện tại tuy rằng nửa năm đã trôi qua rồi, nhưng tâm trạng của hắn cũng chẳng tiến bộ chút xíu nào,  kích động khẩn trương chẳng kém gì trước kia, các ngón tay đặt lên tay nắm cửa run nhẹ nhẹ.

Mà tình cảm của hắn cũng chẳng khác ngày trước__ đối với người đàn ông ấy vẫn hết lồng sùng bái và tràn đầy khát khao__ đồng thời cũng thấp thỏm không yên lo lắng rằng người nọ sẽ cự tuyệt hắn__ chính là trong một phút bất tri bất giác mà nảy sinh một loại tình cảm so với sự tôn sùng, kính nể đơn thuần càng thêm nồng đậm và ngọt ngào hơn.

Khúc Đồng Thu đang chuẩn bị đẩy cửa vào thì từ bên trong cửa bị mở ra, người mở là Dung Lục, trong trí nhớ của Khúc Đồng Thu, Dung Lục không chỉ là một người phi thường xinh đẹp mà còn là một người nhiệt tình, thân thiện.

“Hoan nghênh hạ cố.” Dung Lục cười tủm tỉm hướng về phía Khúc Đồng Thu làm một động tác “thỉnh”, sau đó cố ý cao giọng nói to về phía sau: “Ninh Viễn, hảo hảo lão công của cậu dâng kiệu hoa đến đón cậu nè!!”

Khúc Đồng Thu gãi gãi vành tai mình, mặt đỏ đỏ đi về phía Nhậm Ninh Viễn, mà ngồi trên sofa bên cạnh Nhậm Ninh Viễn là Diệp Thu thác đang ôm khư khư tiểu họa sĩ ngượng ngùng nhà hắn, lại còn dùng một bộ mặt tựa tiếu phi tiếu nhìn Khúc Đồng Thu.

“Cậu đến rồi à?” Nhậm Ninh Viễn cười nói.

“Ân… Nhậm Ninh Viễn… tôi… xe tôi đậu dưới cổng… anh chừng nào thì có thể xong việc…”  Khúc Đồng Thu cảm thấy lưỡi mình như bị thắt lại ở đâu đó vậy.

“Công việc cũng xong rồi, chúng ta có thể đi ngay bây giờ.” Nói xong người đàn ông cao lớn liền đứng dậy, nói vài câu đơn giản với đám bạn tốt của mình rồi cùng “ông xã” suýt muốn bỏ của chạy lấy người của anh sóng vai cùng bước ra khỏi văn phòng.

Khúc Đồng Thu khi đi ra tới ngoài còn nghe loáng thoàng thanh âm của Dung Lục:

“Lão thiên gia a~… tại sao tôi lại đáng thương đến như vậy chứ… sinh nhật Tiếu Đằng tôi cũng tắm rửa sạch sẽ hiến thân mà sao cậu không thèm ngó chứ!! 5555555555(*)…”

………………………………………………………………………

Nhậm Ninh Viễn kỳ thật có chút hơn bất ngờ __ nhà hàng được Khúc Đồng Thu chọn là nhà hàng thuộc loại bậc nhất của T thành, không gian sang trọng, nội thất trang trí xa hoa tinh xảo, một gian VIP biệt lập với đồ ăn phong phú mỹ vị __ Một người đàn ông mà đối với cuộc sống xa xỉ một chút không biết, cũng không dám hứng thú mà nói đã vì anh mà chuẩn bị hết thảy, mỗi ngày đắn đo, cố gắng phân tích cuộc sống cùng sở tích của những kẻ lắm tiền, những điều tưởng nhỏ ấy làm lòng anh thấy thật chua sót. Khúc Đồng Thu không nói lấy một lời, tay cầm chặt hộp quà to, gương mặt hồng hồng không biết là đang suy nghĩ điều gì.

“Có thể cho tôi biết hộp quà cậu đang cầm là gì không?” âm thanh nam tính trầm ổn ôn hòa.

“A… này, này là…” lời Khúc Đồng Thu muốn như kẹt lại ở cổ họng, hắn của lo lắng không biết nên tặng quà trước hay sau khi ăn.

“Là quà sinh nhật của tôi sao?”

“……”

“Tôi muốn xem nó bây giờ, có được không?”

Món quà được Nhậm Ninh Viễn tiếp lấy, sau một đoạn hồi hộp thì nghe Nhậm Ninh Viễn mỉn cười nhẹ nhành nói: “Thiết kế mùa xuân mới của Armani, tôi rất thích.”

“A… thật sao… thích là tốt rồi, thích là tốt rồi…” Khúc Đồng Thu thở nhẹ trong lòng một hơi, tâm trạng thật sự là rất vui sướng, liền cảm thấy môi có một sự ấm áp bao trùm __ Nhậm Ninh Viễn đứng dậy cúi người đặt lên môi hắn một nụ hôn.

“Cám ơn cậu.” Người đàn ông ấy kề sát tai Khúc Đồng Thu nhẹ nhành nói làm một hơi thở nóng rực thổi vào tai hắn, khiến hắn cảm thấy cả người như bị hơi thở ấy đốt chín. Mặc dù buổi ăn tối không có có ánh sáng lung linh của nến nhưng không khí  như vậy Khúc Đồng Thu nghĩ xem ra cũng thật sự không tồi __ Nhậm Ninh Viễn còn ăn nhiều hơn bình thường một chút, mấy con tôm và cua hắn lột cho anh đều ăn hết. Khúc Đồng Thu trong lòng rất vui sướng thoải mãn, vì hắn nghĩ Nhậm Ninh Viễn có lẻ cũng vui vẻ không kém.

…………………………………………………

Chờ đến lúc Khúc Đồng Thu và Nhậm Ninh Viễn biết sảnh của nhà hàng đang phát hỏa, thì mọi người đã sớm tranh nhanh chạy ra lối thoát hiểm ở cửa sau rồi. May mắn là lửa cháy không lớn, trang bị phóng cháy của nhà hàng cũng đã kịp thời phát huy tác dụng, dập tắt được đám lửa, cho nên lần hỏa hoạn này cũng không có thương vong hay thiệt hại gì to tát, cái chính là tâm tình tốt đẹp của mọi người đi hưởng thụ bửa tối lãng mạn chẳng nhiều thì cũng ít bị phá nát rồi.

Mà trong đống người đang buồn bực ấy chỉ sợ buồn bực nhất là Khúc Đồng Thu mất. Tuy rằng hình thứ nhìn có vẻ rất đơn giản nhưng hắn đã tốn thực sự không ít tâm tư vào đấy, hắn muốn vì Nhậm Ninh Viễn làm một điều gì đó __ không chỉ bình thường muốn đáp lại lần sinh nhật trước anh chuẩn bị cho hắn, mà hắn chân thành hi vọng rằng người đàn ông này có được một buổi tối trước hôm sinh nhật thoải mái vui vẻ thật sự.

Chính là người định không bằng trời định, môi vận(*) luôn đặc biệt chiếu cố hắn. Trận hỏa hoạn này không phá hủy nhà hàng, không làm bỏng khách ăn, chỉ đem một lòng tràn kỳ vọng của Khúc Đồng Thu một đường đốt trụi ngay cả chút vụn cũng không còn.

Khúc Đồng Thu trong lòng khổ sở cực kỳ, hắn không rõ vì cái gì một việc đơn giản như vậy cũng mắc phải sai lầm, hắn cảm thấy không phải do bản thân quen thói vô dụng mà do ông trời luôn thích chơi đùa hắn.

.

(*) Chú thích:

Môi vận: có thể hiểu theo nghĩa vận đen, vận xui.

….

Bonus: tớ nghĩ đây là món quà mà anh Thu tặng cho anh Viễn.

.

.

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 25 other followers